Ảnh Tin tuc - Trong ngay
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tuc - Trong ngay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tuc - Trong ngay. Hiển thị tất cả bài đăng
Tam đẹp, sắc sảo và sẵn sàng lên giường với bất kỳ người đàn ông nào nói câu "anh sinh năm 1982".
Lù Thị Thanh Tam là một cô gái Thái xinh đẹp có tiếng ở tỉnh Sơn La. Trước khi trở thành một người “điên tình” đi lang thang, Tam từng rời huyện Mường La, vượt 30km đường đèo, qua dốc Cao Pha chất ngất, ra thành phố tỉnh ly Sơn La để đầu quân cho một chiếu xòe của người Thái.
Đây là nơi hội tụ các vũ công Thái đẹp nhất, biết tung mình nhảy các điệu dân vũ quyến rũ nhất để phục vụ khách du lịch. Tam sinh năm 1978, học hết lớp 12 nhưng ăn nói có duyên, sắc sảo. Đặc biệt, em có giọng kể chuyện cực kỳ trầm ấm. Thế rồi cú sốc yêu đương đã vùi dập Tam…
“Em nhất định phải “chăn gối” ở The Moon hoặc The Sun”
Tôi quen và gắn bó với Tam ở một chỗ đầy bi kịch, ấy là Bệnh viện Tâm thần Trung ương. Tuy nhiên, “nhập trai” rồi, Tam vẫn đẹp, sắc sảo, diễm tình.
Lúc tỉnh thì em vẫn tỉnh hơn bất cứ ai. Chỉ có điều, khi cơn “điên tình” lên, em lại sẵn sàng đồng ý khỏa thân tắm Hồ Gươm, đòi đi bắt… rùa Hoàn Kiếm. Hoặc là, bất kỳ ai ghé tai nói nhỏ “anh sinh năm 1982” là Tam sẵn sàng đồng ý “chăn gối” mà không cần nấn ná điều kiện gì.
“Đặc biệt, em biết rõ em đã kể “bí mật” đó cho một thằng đểu trên đường em đi xe khách từ Sơn La về Hà Nội để… tìm Chàng của em.
Thằng đểu cáng đó đã thì thầm vào tai em nhiều lần “anh yêu em, anh sinh năm 1982”, rồi nó và bạn bè nó vày vò em và nó đem bí mật này nói với rất nhiều người đàn ông khác, để họ lợi dụng em.
Em biết rõ như thế, nhưng khi họ rỉ lời đường mật vào tai mình, em vẫn không tài nào cưỡng lại được. Em nhảy chân sáo, mặc váy hồng váy đỏ tung tăng, em mua khuyên tai, vòng lắc bằng… vàng giả đeo. Em trang điểm rất đẹp. Em đi theo họ liên tục.
“Cha mẹ” em ở trên trời mách bảo rằng, em là con của Cha thần mặt trời và Mẹ thần mặt trăng. Vì thế em phải đến chỗ của cha mẹ em mà hẹn hò bọn “anh sinh năm 1982”.
Tóm lại là đã đồng ý lên giường với ai, thì nhất định phải là chỗ nằm sạch sẽ, nhất định trang hoàng ở các khách sạn The Moon (mặt trăng) và The Sun (mặt trời). Bởi em là công chúa mà! Chả hiểu sao, ở Hà Nội và nhiều tỉnh thành, đều có khách sạn Mặt Trăng và Mặt Trời cả. Thế là…”, khi tỉnh táo lại, Tam kể với tôi như thế.
Ảnh minh họa
Đôi khi, Tam tỉnh táo, em đi làm nghề mát xa cho khách ở thành phố Sơn La. Nhưng vài tháng sau, do không uống thuốc và giữ gìn, các cuộc vui “thác loạn” lạ dìm sâu Tam vào một đợt hoang tưởng, “điên rồ” mới.
Tôi và Tiến sĩ Tô Thanh Phương, người phụ trách khoa gồm những bệnh nhân nữ lang thang ở Bệnh viện Tâm thần Trung ương (Thường Tín, Hà Nội) đã theo sát cuộc đời của Lù Thị Thanh Tam từ khá lâu.
Mới đây, Tam nhập viện. Trước đó, anh trai Tam nhập viện, cũng bị tâm thần. Mẹ Tam ở ngôi nhà sàn nghèo ở góc rừng Mường La, nói chuyện với tôi, bà chỉ còn biết khóc. Bà thương đứa con “hồng nhan bạc phận”, hễ lên cơn là nó dịu dàng xin tiền mẹ, dịu dàng trang điểm, váy áo xúng xính lên xe khách Sơn La – Hà Nội đi mất. Nó nhất định về Hà Nội.
Có mấy đứa phụ xe khốn nạn biết rõ con bé bị điên, lại có nhan sắc, lại đi hoang dễ dãi, cho nên chúng nó luôn lợi dụng bằng “mật khẩu”: “Anh sinh năm 1982”. Tam đi Sơn La – Hà Nội như đi chợ mà chả bao giờ mất tiền tàu xe.
Tam kể: “Có lần em vào vườn hoa nọ, “làm chuyện ấy” trong nhà vệ sinh với một cậu bảo vệ. Có lần em nằm công viên, “chào đón vui vẻ” với một nhóm rất đông các anh say rượu hùng hục.
Có lần họ hẹn em ở khách sạn Mặt Trời, anh nọ xong thì anh kia lại vào, em biết là họ chả ra gì với em, nhưng em vẫn vui vẻ. Vì khát khao của em là được đàn ông cảm nhận hết vẻ đẹp của em.
“Vị thần” ở trên cao mách bảo, em quá đẹp, ai cũng bảo em đẹp, em là con của Thần Mặt Trời và Thần Mặt Trăng, em là công chúa.
Nhiệm vụ của em là đem niềm vui đến cho thế gian này. Chứ nhìn người đàn ông lo toan nhiều, bấn loạn lên, em thương xót lắm anh ạ”.
Những đêm khuya thanh vắng, từ Sơn La, Tam gọi điện cho tôi nói vậy. Có khi giữa giờ nghỉ mát xa trong căn phòng sặc mùi thuốc lá “thuốc dân tộc” trong các cái thùng ghép bằng gỗ đầy thác loạn ở khách sạn Hương S (Sơn La), Tam cũng thổ lộ với tôi như vậy.
Tiến sĩ Ngô Thanh Phương gọi đó là bệnh “ảo thanh” (có âm thanh ảo xui khiến) ở dạng “hưng cảm” (điên kiểu luôn vui vẻ hào hứng có mức).
Hoa khôi, vũ công rực rỡ trong trại… tâm thần
Mẹ của Tam, cả bản thân Tam lúc tỉnh táo đều thừa nhận với tôi một câu xót xa: Chả hiểu sao Tam bị lạm dụng quanh năm ngày tháng, lạm dụng từ Tây Bắc xuống Thủ đô như thế, từ bờ bụi đến khách sạn sang trọng, nhưng em không có… thai.
Ơn trời “chứ nếu không thì em sẽ có không biết bao nhiêu là con” (Tam nói).
“Em tưởng lúc điên tình em làm việc ấy với các anh ấy thì cơ thể em nó “chưa tỉnh” nên nó chẳng đậu thai.
Nhưng gần đây, rời bệnh viện, về tỉnh làm nghề mát xa rồi, em yêu một anh lái xe, bọn em về sống như vợ chồng với quyết tâm sinh con. Nhưng đợi mãi vẫn chẳng có con”, Tam khóc.
Nhiều cán bộ khu vực, đặc biệt là cán bộ Bệnh viện Tâm thần ở Hà Nội nhớ rất rõ chi tiết “hy hữu” về Lù Thị Thanh Tam, ấy là chuyện cô gái Thái này tự tin trút bỏ xiêm y, khỏa thân bước xuống Hồ Gươm giữa thanh thiên bạch nhật.
Những ngày đó các loại điện thoại chụp ảnh, quay phim chưa phổ biến như bây giờ, cho nên quá trình Tam đẹp lộng lẫy, khỏa thân bơi ra phía Tháp Rùa mấy lần mà không làm “ồn dân cư mạng”.
Cơ quan chức năng phải dở khóc dở cười vừa thuyết phục, vừa “cưỡng chế” đưa “cô bé mộng mơ” ở tư thế “người cá”lên bờ.
Vừa ngồi vuốt tóc dài lã chã nước Hồ Gươm, Tam vừa tự tin trình bày với mọi người là:“Cháu chỉ bơi ra thắp nhang cho bố mẹ thôi mà, vì mộ bố mẹ cháu ở ngoài Tháp Rùa mà chú”, “cháu chỉ bắt con Rùa lên xem ra sao thôi, chứ không giết thịt đâu chú à”.
Tiến sĩ Tô Thanh Phương kể với tôi chuyện này rồi anh ngồi buồn như sắp khóc: “Sao con người ta lại có thể khổ sở, điên loạn đến mức ấy nhỉ? Sao nó lại rơi vào cuộc đời một người phụ nữ đẹp, sống có tình và sắc sảo như con bé Tam nhỉ?”.
Anh Phương đã điều trị bệnh tâm thần cho Tam và anh trai của Tam rất tận tình. Sổ tay ghi chép của anh có những dòng đẫm lệ về cuộc đời người đàn bà Thái hoang tưởng, điên dại Lù Thị Thanh Tam.
Khi tôi hỏi về chuyện này, Tam nghe xong, cười như nắc nẻ: Em chịu, em đi đến mặt hồ xanh, trời nắng, em nghĩ cần ra Tháp Rùa thắp nhang cho bố mẹ em, cần cho thiên hạ thấy nhan sắc tuyệt vời của em trong “tư thế” ấy, thế là em lặng lẽ trườn đi trong làn nước mát.
Có lần, nghĩ rằng cần phải cho mọi người biết mình là con của Thần Mặt Trời, mình đang xuống trần gian làm nhiệm vụ “góp vui”, xóa khổ đau cho trần thế, Tam đã xin mẹ một chỉ vàng, bán đi, mua giấy bút, phô tô tài liệu đi “rải truyền đơn” nói rằng mình là công chúa, con của Mặt Trời.
Lần này nhập trại, cơ quan chức năng khám trong người Tam có cả máy ghi âm đi “tuyên truyền” hoang tưởng và điên dại. Tam kể, em còn vượt qua mấy vòng bảo vệ, với váy áo lượt là, nói năng ngọt dịu và sắc sảo, để vào gặp tổng giám đốc một cơ quan truyền thông lớn trình bày ý tưởng xin hợp tác.
Điều thú vị là Tam nói chuyện cả tiếng đồng hồ mà vị cán bộ này vẫn chưa hề biết Tam là bệnh nhân tâm thần “trốn trại” đi hoang.
Dịp “nhập trại” này, nhiều y bác sĩ xót xa nói: Sao Tam đẹp rực rỡ bền bỉ thế? Mưa dập gió vùi, dọc đường điên loạn bị lạm dụng mọi nhẽ, thế mà cô gái Thái vẫn đẹp, vẫn eo thon, tóc dài, nụ cười giòn như đang nhảy điệu xòe giữa “núi rừng Tây Bắc nở hoa”. Nỗi đau ở ai đó, ở nơi nào đó xa lắm, chứ Tam thì vẫn hồn nhiên và xinh đẹp.
“Hôm ấy, bệnh viện tổ chức cho các bệnh nhân tập văn nghệ, gọi là chữa bệnh mà chơi, chơi mà chữa bệnh. Tam nó nhảy theo nhạc, điệu xòe bay lượn dưới ánh đèn nhấp nhoáng.
Người ta xem và không ai nhớ Tam là đứa điên tình đã vào trại nhiều lần, vào lại ra, ra lại vào, tỉnh lại điên, điên lại tỉnh. Các bệnh nhân và cả nhiều bác sỹ, rất “hâm mộ” cây văn nghệ này. Cái người “điên tình” nó lạ lắm, ông ạ”, Tiến sĩ Phương thủ thỉ. Anh Phương là Tiến sĩ nghiên cứu về trầm cảm đầu tiên ở Việt Nam.
TT - Sau vài lần đạp thắng không có kết quả, lái xe quyết định đánh lái qua phải cho xe lao lên lề đường đâm vào trụ đèn để xe dừng lại, tránh tông vào hàng chục người đang đợi đèn đỏ phía trước.
Hiện trường vụ tai nạn xe khách lao vào trụ đèn tín hiệu giao thông - Ảnh: Trường Giang
Khoảng 10g30 ngày 22-11, xe khách loại 45 chỗ ngồi lưu thông trên quốc lộ 1 hướng Mỹ Thuận - TP.HCM, đến khu vực giao nhau với đường dẫn đường cao tốc TP.HCM - Trung Lương thuộc xã Phước Thạnh, huyện Châu Thành (Tiền Giang) thì đột ngột lao lên lề đâm vào trụ đèn tín hiệu giao thông. Trước khi đâm trụ đèn, xe khách đã va quẹt hai xe máy.
Tại hiện trường, xe khách bị bẹp dúm phần đầu và bốc cháy nhưng được kịp thời dập tắt ngay sau đó. Có năm người bị thương phải đi cấp cứu. Tài xế Nguyễn Văn Lành (40 tuổi, ngụ huyện Châu Phú, tỉnh An Giang) bị gãy chân phải, kẹt tại ghế phải chờ cứu hộ kéo xe ra khỏi trụ đèn mới đưa đi cấp cứu được.
Chị Võ Thu Trang (hành khách trên xe) cho biết trên xe lúc đó có hơn 30 người. Khi xe đến gần đèn đỏ thì bị mất thắng nên tài xế lao lên lề. Một số người dân ở hiện trường vụ tai nạn cho biết tài xế đã chủ động đánh lái cho xe lao vào trụ đèn để tránh “rừng người” ở phía trước nên không ai tử vong.
Chiều cùng ngày tại Bệnh viện Đa khoa trung tâm Tiền Giang, tài xế Lành kể: “Lúc xe gần đến đèn đỏ, tôi đạp thắng nhưng không ăn, xe cứ chạy. Sau vài lần đạp thắng không có kết quả, xe càng tới gần khu vực có hàng chục xe máy đang dừng đèn đỏ nên tôi quyết định thật nhanh và đánh lái qua phải cho xe lao lên lề đường đâm vào trụ đèn để xe dừng lại. Tôi nghĩ vậy là vì biết chắc nếu có chuyện gì đi nữa thì không có nhiều người bị nạn hơn là để xe lao về phía trước”.
Chúng tôi hỏi: “Tại hiện trường, chiếc xe của ông đâm vào trụ đèn tín hiệu đúng vị trí tài xế. Tại sao ông không đánh lái sang chỗ khác?”. Ông Lành đáp: “Ghế bên phải tôi cũng có hành khách ngồi. Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là mình cầm lái thì có gì một mình chịu, hành khách không có lỗi. Tôi nhìn thấy trụ đèn và cho xe đi thẳng vào ngay chỗ tôi ngồi”. Ông Lành cho biết ông có mười năm làm nghề lái xe. Đây là lần đầu ông bị tai nạn.
Công an huyện Châu Thành cho biết đang điều tra nguyên nhân vụ tai nạn và trưng cầu giám định thắng xe khách vì nhiều hành khách cho biết xe bị mất thắng.
Ai chểnh mảng hay có ý định bỏ trốn sẽ bị tra tấn bằng những hình thức tàn độc như dùng dao rạch vào 'vùng kín' hoặc bị ép uống thuốc vô sinh.
Đinh Thị Luyến, khuôn mặt khắc khổ, dáng người mảnh mai, kể lại câu chuyện bị lừa sang Trung Quốc bán vào động mại dâm, ánh mắt cô vẫn không thôi hoảng hốt. “Mỗi ngày, bà chủ bắt bọn em tiếp 20 đến 25 khách, toàn những gã đàn ông bệnh hoạn. Thậm chí, có cô bụng chửa vượt mặt vẫn bị đánh đập ép bán dâm. Đến bữa, cô ấy chỉ được phép húp cháo loãng vì nếu ăn nhiều, thai to, bụng lớn, khách họ không thèm để ý. Có cô không chịu nổi chốn “địa ngục” này đã nhảy lầu 2 tự tử…”, Luyến kể về chuỗi ngày kinh hoàng của mình.
Nhà Luyến nghèo, bố mẹ đi khai hoang mãi tận miền rừng xanh núi đỏ Tây Nguyên, ba chị em nương tựa vào ông bà. Mỗi tháng, bố mẹ gửi về cho Luyến 1 triệu để lo toan chuyện học hành, ăn uống cho mấy đứa em. Dù khéo co kéo thế nào, ba chị em cô vẫn bữa đói, bữa no. Luyến sinh năm 1991 ở Nho Quan, Ninh Bình. Gần 22 tuổi, cô vẫn mang hình dáng của một cô bé ở độ tuổi 14-15. Mọi chuyện bắt đầu từ một ngày cuối tháng 7/2011, khi đó, Luyến đang là sinh viên Đại học Sư phạm Hoa Lư. Thấy cô nghỉ hè, bà chị họ liền rủ lên Hà Nội chơi. Đến bến xe Mỹ Đình, Luyến được bà chị cùng một người bạn tên Loan đến đón. Hai người rủ Luyến lên nhà Loan ở Lạng Sơn chơi. Luyến đồng ý.
Khi lên tới Lạng Sơn, Loan gọi xe ôm chở cả ba cô đi tiếp. Đi mãi vẫn chỉ thấy núi rừng heo hút, Luyến chỉ nghĩ, chắc nhà Loan ở một bản làng vùng sâu, vùng xa nào đó chứ cô không thể ngờ mình đang bị lừa sang Trung Quốc bán vào động mại dâm.
Một số cô gái là nạn nhân bị lừa bán sang bên kia biên giới được giải cứu về Việt Nam.
Sau đó, Luyến bị đẩy vào một ngôi nhà chứa xập xệ. Chủ nhà là một người đàn bà tên A Hương (tên khai sinh tại Việt Nam là Nguyễn Thị Đạt, quê gốc ở Lạng Sơn). Hương cũng từng là nạn nhân bị lừa bán sang đây làm gái mại dâm. Nhan sắc nhàu nhĩ lại là người nghiện ma túy nặng, ả bị ông chủ quẳng ra đường. Đói khát, không đồng xu dính túi, Hương liên kết với một số người móc nối về Việt Nam lừa các cô gái trẻ nhẹ dạ, cả tin mang sang Trung Quốc làm gái mại dâm và tự mình đứng lên làm chủ.
Trong nhà Hương, ngoài Luyến ra còn có hai cô gái nữa tên Huyền Trang (sinh năm 1993, ở Hải Dương) và Linh Trang (sinh năm 1992, ở Bắc Giang) cũng là nạn nhân mới bị lừa bán vào đây. Huyền Trang thì đang mang thai và đã ở đây được vài ba tháng, còn Linh Trang sang trước Luyến mấy tuần.
Mỗi buổi sáng, Hương cho 3 cô gái ăn cháo trắng cầm hơi rồi chở “đi làm”. Chỗ làm là một tổ hợp kinh doanh nhà nghỉ - mại dâm Sủng Tả (Quảng Tây, Trung Quốc), cách nhà trọ chừng vài cây số. Ở đó, lúc nào cũng túc trực từ 20 đến 25 “đào”, các cô phải uốn éo, phô diễn cơ thể để tranh giành nhau khách. Trung bình, mỗi lần “vui vẻ”, khách phải trả 80-100 nhân dân tệ, số tiền này Hương cầm hết để thu hồi vốn.
Ngày nào cũng vậy, Hương đều bắt 3 tiếp viên hoạt động hết công suất, từ sáng đến chiều, rồi từ chiều đến đêm khuya. Ả biến các cô gái thành những “cỗ máy tình dục”, “cỗ máy in tiền”. Để tăng thêm phần dẻo dai cho các cô trong chuyện gối chăn, Hương còn bắt họ uống những lọ thuốc tăng lực không nhãn mác, không nguồn gốc xuất xứ. Trong khi khách với các “đào” của mình hành sự, Hương cùng em trai tên là Kết ở ngoài làm nhiệm vụ cảnh giới.
Chỉ cần “đào” nào chểnh mảng hay bị phát hiện có ý định bỏ trốn về Việt Nam, họ sẽ được Hương cùng đám đệ tử tra tấn bằng đủ những hình thức tàn độc và dã man nhất như: dùng dao rạch vào “vùng kín” hoặc bị ép uống thuốc vô sinh. Đánh chán, chúng nhốt các cô vào những căn hầm tối và bỏ đói nhiều ngày. Nếu cô nào vẫn tiếp tục có thái độ chống đối, chúng đem bán lại cho những ông chủ khác trong khu chợ thịt người.
Ở chợ, các cô còn bị đối xử tàn ác hơn rất nhiều lần và phải tiếp khách không ngơi nghỉ. Cũng vì không chịu nổi sự tàn ác của Hương và đám đàn em, một cô gái từng nhảy từ lầu 2 tự tử nhưng may mà không chết. Chờ cô gái đó lành lặn vết thương, Hương đem bán cho “động” khác. Đến giờ, thông tin về cô này vẫn bặt vô âm tín.
Trong 3 cô gái, Hương “khó ưa” nhất Huyền Trang. Bởi, cô này đã trót mang thai từ trước khi bị bán vào “động” của Hương. Sau nhiều lần bắt Huyền Trang phải phá bỏ cái thai nhưng không được, Hương quyết định sẽ bán cô sau khi thu hồi đủ vốn. Chính vì thế, dù bụng chửa vượt mặt, Huyền Trang vẫn bị Hương đánh đập ép bán dâm triền miên, có ngày lên tới 20 khách.
Kể từ khi biết ý định của Hương, cả 3 cô đều hoang mang lo sợ. Họ không biết rồi đây số phận của Huyền Trang sẽ ra sao, sống hay chết thế nào, Luyến cùng hai cô bạn quyết tâm chạy trốn.
Một số cô gái là nạn nhân bị lừa bán sang bên kia biên giới được giải cứu về Việt Nam.
Sáng 3/8/2011, khi biết tin ngày hôm đó sẽ bị mang đi bán, Huyền Trang có hỏi tại sao Hương mang bán mình và bán đi đâu. Hương vừa ngồi chích ma túy vừa chửi Huyền Trang thậm tệ. Quá phẫn uất vì bị chà đạp kéo dài cả về mặt thể xác lẫn tinh thần, cộng với nỗi lo sợ bị bán vào một động mại dâm khác, sống chết không biết thế nào, cả 3 cô lao vào hỗn chiến với Hương bằng tất cả những uất hận dồn nén bấy lâu. Hương gục xuống và tử vong. Sau đó, Luyến cùng hai cô bạn bắt taxi chạy trốn. Sau khi về Việt Nam, cả 3 cô đã đến cơ quan Công an đầu thú.
Ngày 27/7, TAND tỉnh Lạng Sơn mở phiên tòa hình sự sơ thẩm. Xét thấy các bị cáo Luyến, Huyền Trang, Linh Trang chỉ vì muốn khống chế Hương để trốn khỏi nơi giam giữ chứ không nhằm cướp đoạt tính mạng của nạn nhân. Tính chất vụ án không có tổ chức, chỉ là bột phát. Nguyên nhân dẫn đến việc các bị cáo giết người bắt nguồn từ chính hành vi phạm pháp luật nghiêm trọng của Hương khi móc nối với đường dây buôn người, lừa gạt các cô gái nhẹ dạ và sau đó là biến họ thành công cụ kiếm tiền.
Sau khi cân nhắc đến các tình tiết giảm nhẹ, HĐXX đã tuyên phạt Bùi Linh Trang và Đinh Thị Luyến mức án 5 năm tù; Phùng Thị Huyền Trang 4 năm tù. Đến giờ, khi nghĩ đến chuỗi ngày sống kiếp nô lệ tình dục nơi xứ người, Luyến vẫn còn hoảng loạn. Nhiều đêm sau khi đã trốn về đến Việt Nam, cô không tài nào chợp mắt. Những hình ảnh, ký ức hãi hùng đeo bám cô dai dẳng. Cô ân hận vì một phút không kìm chế được bản thân để rồi vô tình gây nên tội ác. Không những đẩy mình vào vòng lao lý, cô còn khiến gia đình mình phải gánh thêm nhiều nỗi lo toan.
Ngày Luyến ra Tòa, chỉ có bố lặn lội từ Tây Nguyên ra động viên, an ủi. Còn mẹ cô không may bị tai nạn, bà chỉ biết nằm một chỗ ngóng tin con. Giờ đây, hai ông bà ngoài nỗi lo cơm áo gạo tiền, lại phải chạy vạy để có được số tiền gần chục triệu đồng bồi hoàn cho gia đình nạn nhân. Khốn khó càng thêm chồng chất.
“Em chỉ mong trong phiên tòa phúc thẩm sắp tới, HĐXX sẽ cứu xét đến hoàn cảnh của em mà đưa ra những phán quyết thấu tình đạt lý. Chỉ vì bị dồn đẩy vào bước đường cùng nên em mới có những hành động bột phát, nhất thời. Đời em đau đớn đã quá nhiều, giờ nếu phải đi tù, em chỉ thương mấy đứa em dại và lo cho ông bà nội già nua biết sống ra sao. Bố mẹ em cũng chỉ vì mưu sinh khó nhọc mà đến gần chục năm nay chưa gom góp đủ tiền về thăm bọn em lấy một lần. Giờ rơi vào hoàn cảnh bi đát thế này, em biết phải làm sao?”, câu hỏi của Luyến kéo dài trong nước mắt.
Ngày 27/7, TAND tỉnh Lạng Sơn mở phiên tòa hình sự sơ thẩm. Xét thấy các bị cáo Luyến, Huyền Trang, Linh Trang chỉ vì muốn khống chế Hương để trốn khỏi nơi giam giữ chứ không nhằm cướp đoạt tính mạng của nạn nhân. Tính chất vụ án không có tổ chức, chỉ là bột phát. Nguyên nhân dẫn đến việc các bị cáo giết người bắt nguồn từ chính hành vi phạm pháp luật nghiêm trọng của Hương khi móc nối với đường dây buôn người, lừa gạt các cô gái nhẹ dạ và sau đó là biến họ thành công cụ kiếm tiền.
Sau khi cân nhắc đến các tình tiết giảm nhẹ, HĐXX đã tuyên phạt Bùi Linh Trang và Đinh Thị Luyến mức án 5 năm tù; Phùng Thị Huyền Trang 4 năm tù. Đến giờ, khi nghĩ đến chuỗi ngày sống kiếp nô lệ tình dục nơi xứ người, Luyến vẫn còn hoảng loạn. Nhiều đêm sau khi đã trốn về đến Việt Nam, cô không tài nào chợp mắt. Những hình ảnh, ký ức hãi hùng đeo bám cô dai dẳng. Cô ân hận vì một phút không kìm chế được bản thân để rồi vô tình gây nên tội ác. Không những đẩy mình vào vòng lao lý, cô còn khiến gia đình mình phải gánh thêm nhiều nỗi lo toan.
Ngày Luyến ra Tòa, chỉ có bố lặn lội từ Tây Nguyên ra động viên, an ủi. Còn mẹ cô không may bị tai nạn, bà chỉ biết nằm một chỗ ngóng tin con. Giờ đây, hai ông bà ngoài nỗi lo cơm áo gạo tiền, lại phải chạy vạy để có được số tiền gần chục triệu đồng bồi hoàn cho gia đình nạn nhân. Khốn khó càng thêm chồng chất.
“Em chỉ mong trong phiên tòa phúc thẩm sắp tới, HĐXX sẽ cứu xét đến hoàn cảnh của em mà đưa ra những phán quyết thấu tình đạt lý. Chỉ vì bị dồn đẩy vào bước đường cùng nên em mới có những hành động bột phát, nhất thời. Đời em đau đớn đã quá nhiều, giờ nếu phải đi tù, em chỉ thương mấy đứa em dại và lo cho ông bà nội già nua biết sống ra sao. Bố mẹ em cũng chỉ vì mưu sinh khó nhọc mà đến gần chục năm nay chưa gom góp đủ tiền về thăm bọn em lấy một lần. Giờ rơi vào hoàn cảnh bi đát thế này, em biết phải làm sao?”, câu hỏi của Luyến kéo dài trong nước mắt.
Ký ức kinh hoàng của nữ sinh ở 'động quỷ'
Đăng bởi :
Unknown
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
- © 2013 Hotdep.com Hình Girl xinh Hot và Đẹp | Xem phim online HD miễn phí tốc độ cao | Truyện Tranh Online Hot Nhất - đầy đủ nhất | Dj.hotdep.Com - Thế Giới Nhạc Sàn Sôi Động Dành Cho Bạn | Sms chuc mung sinh nhat | NHẠC SÀN HOT | M4LDJ.Com || DJ |Nhac San||Nonstop|Viet Remix|Nhac Dance | Lagi | 12 cung hoàng đạo | tin hot


